和徐之才雪

(宋代)冯山

农事方春作,田苗待雪催。忽从天外降,尤胜腊前来。

枯槁全妆饰,勾萌暗养培。格清徒自照,体弱不胜挼。

有势离还合,无情去却回。乾坤迷境界,造化始元胎。

气凛侵帷幌,身轻寄草莱。匿瑕漫粪壤,衔巧缀条枚。

空际如难集,毫端已共偎。浓寒流远蜀,嘉兆叶清台。

既浑山兼泽,宁分石与瑰。饥鸢蹲木杪,冻虎卧岩隈。

积恐江城满,重疑栈阁摧。谁居梁苑右,或溯剡溪洄。

凝冱阴虽胜,沾濡旱可摧。雕镌穷物象,皎洁离风埃。

雨脚纷犹杂,云头重不抬。豪门张燕席,贫灶拥寒灰。

且喜蒙膏泽,仍知免沴灾。斯民争庆贺,高会与欢咍。

把酒看宜醉,洪炉守至煨。传闻诗句好,罢听乐声嗺。

洒落吟情健,玲珑霁色开。营丘无复见,谁为写皑皑。

《和徐之才雪》拼音标注

hé xú zhī cái xuě
nóng shì fāng chūn zuò,
tián miáo dài xuě cūi。
hū cóng tiān wài jiàng,
yóu shèng là qián lái。
kū gǎo quán zhuāng shì,
gōu méng àn yǎng péi。
gé qīng tú zì zhào,
tǐ ruò bù shèng nuò。
yǒu shì lí huán hé,
wú qíng qù què húi。
gān kūn mí jìng jiè,
zào huà shǐ yuán tāi。
qì lǐn qīn wéi huǎng,
shēn qīng jì cǎo lái。
nì xiá màn fèn rǎng,
xián qiǎo zhùi tiáo méi。
kōng jì rú nán jí,
háo duān yǐ gòng wēi。
nóng hán líu yuǎn shǔ,
jiā zhào yè qīng tái。
jì hún shān jiān zé,
níng fēn shí yǔ gūi。
jī yuān dūn mù miǎo,
dòng hǔ wò yán wēi。
jī kǒng jiāng chéng mǎn,
zhòng yí zhàn gé cūi。
shúi jū liáng yuàn yòu,
huò sù yǎn xī húi。
níng hù yīn sūi shèng,
zhān rú hàn kě cūi。
diāo juān qióng wù xiàng,
jiǎo jié lí fēng āi。
yǔ jiǎo fēn yóu zá,
yún tóu zhòng bù tái。
háo mén zhāng yàn xí,
pín zào yǒng hán hūi。
qiě xǐ méng gāo zé,
réng zhī miǎn lì zāi。
sī mín zhēng qìng hè,
gāo hùi yǔ huān hāi。
bǎ jǐu kàn yí zùi,
hóng lú shǒu zhì wēi。
chuán wén shī jù hǎo,
bà tīng lè shēng cūi。
sǎ luò yín qíng jiàn,
líng lóng jì sè kāi。
yíng qīu wú fù jiàn,
shúi wèi xiě ái ái。