出效以江路野梅香为韵得路字

(宋代)冯时行

居然麋鹿性,疏散疾已痼。
杖策城东门,旷景引閒步。
日正摇江影,春已暖沙路。
疏梅忽相值,与我如有素。
清芬煦严律,玉骨洗寒露。
颇复动诗兴,况乃有酒户。
与君嗅花饮,饮罢为花赋。
揽此冰雪姿,裁作山间句。
更得双南金,何逊似风度。
夷融兴未惬,短景不少驻。
呼僮扶步归,要折花无数。

《出效以江路野梅香为韵得路字》拼音标注

chū xiào yǐ jiāng lù yě méi xiāng wèi yùn dé lù zì
jū rán mí lù xìng,
shū sàn jí yǐ gù。
zhàng cè chéng dōng mén,
kuàng jǐng yǐn xián bù。
rì zhèng yáo jiāng yǐng,
chūn yǐ nuǎn shā lù。
shū méi hū xiāng zhí,
yǔ wǒ rú yǒu sù。
qīng fēn xǔ yán lv̀,
yù gǔ xǐ hán lù。
pǒ fù dòng shī xīng,
kuàng nǎi yǒu jǐu hù。
yǔ jūn xìu huā yǐn,
yǐn bà wèi huā fù。
lǎn cǐ bīng xuě zī,
cái zuò shān jiān jù。
gèng dé shuāng nán jīn,
hé xùn sì fēng dù。
yí róng xīng wèi qiè,
duǎn jǐng bù shǎo zhù。
hū tóng fú bù gūi,
yào zhé huā wú shù 。