出郊题瀼东人家屋壁
(宋代)冯时行
入座山如屏障,卷帘风满衣襟。
正是梅花时候,怡融恰似春深。
风引晴云度去,腊催残叶飞来。
短景余寒几日,安排都放花开。
正是梅花时候,怡融恰似春深。
风引晴云度去,腊催残叶飞来。
短景余寒几日,安排都放花开。
《出郊题瀼东人家屋壁》拼音标注
chū jiāo tí ráng dōng rén jiā wū bì
rù zuò shān rú píng zhàng,
juàn lián fēng mǎn yī jīn。
zhèng shì méi huā shí hòu,
yí róng qià sì chūn shēn。
fēng yǐn qíng yún dù qù,
là cūi cán yè fēi lái。
duǎn jǐng yú hán jī rì,
ān pái dū fàng huā kāi 。