送赞臣之山东 其二
(宋代)安道
相见恨太晚,相交意却深。匪惟臭味同,独能知我心。
我性本乖谬,是古而非今。雌黄腾口说,当之辄难禁。
以此忤时贤,罪恶重邱岑。毁谤日纷腾,惟公鉴其忱。
引为忘年交,重之若球琳。岂似形无言,公意同坚金。
此友岂易得,奈何怅分襟。誓将报知己,皓日实照临。
勉励岁寒节,坐待霜雪侵。
《送赞臣之山东 其二》拼音标注
sòng zàn chén zhī shān dōng qí èr
xiāng jiàn hèn tài wǎn,
xiāng jiāo yì què shēn。
fěi wéi chòu wèi tóng,
dú néng zhī wǒ xīn。
wǒ xìng běn guāi mìu,
shì gǔ ér fēi jīn。
cí huáng téng kǒu shuō,
dāng zhī zhé nán jìn。
yǐ cǐ wǔ shí xián,
zùi è zhòng qīu cén。
hǔi bàng rì fēn téng,
wéi gōng jiàn qí chén。
yǐn wèi wàng nián jiāo,
zhòng zhī ruò qíu lín。
qǐ sì xíng wú yán,
gōng yì tóng jiān jīn。
cǐ yǒu qǐ yì dé,
nài hé chàng fēn jīn。
shì jiāng bào zhī jǐ,
hào rì shí zhào lín。
miǎn lì sùi hán jié,
zuò dài shuāng xuě qīn。