广化寺红叶歌
(宋代)安道
青山作表树作里,霜叶满沟不见底。天公有意逞豪华,锦帐横铺四十里。
阴者嫩碧阳丹朱,杈枒翡翠交珊瑚。斜阳万点罨霜果,迷离一幅秋光图。
春花虽好祇红白,未若秋光备五色。少年文字纵峥嵘,绚烂终需老境得。
庸人慕雅兼畏劳,平林游赏矜皮毛。不入深山历艰险,好景岂复能相遭。
从来佳景隐荒僻,尤物天公亦爱惜。非关奇险阻游人,不使凡夫浪著屐。
城中看山空崔巍,入山愈深山愈佳。始悟人生快意事,都自艰苦之中来。
《广化寺红叶歌》拼音标注
guǎng huà sì hóng yè gē
qīng shān zuò biǎo shù zuò lǐ,
shuāng yè mǎn gōu bù jiàn dǐ。
tiān gōng yǒu yì chěng háo huá,
jǐn zhàng héng pū sì shí lǐ。
yīn zhě nèn bì yáng dān zhū,
chā yá fěi cùi jiāo shān hú。
xié yáng wàn diǎn yǎn shuāng guǒ,
mí lí yī fú qīu guāng tú。
chūn huā sūi hǎo qí hóng bái,
wèi ruò qīu guāng bèi wǔ sè。
shǎo nián wén zì zòng zhēng róng,
xuàn làn zhōng xū lǎo jìng dé。
yōng rén mù yǎ jiān wèi láo,
píng lín yóu shǎng jīn pí máo。
bù rù shēn shān lì jiān xiǎn,
hǎo jǐng qǐ fù néng xiāng zāo。
cóng lái jiā jǐng yǐn huāng pì,
yóu wù tiān gōng yì ài xī。
fēi guān qí xiǎn zǔ yóu rén,
bù shǐ fán fū làng zhù jī。
chéng zhōng kàn shān kōng cūi wēi,
rù shān yù shēn shān yù jiā。
shǐ wù rén shēng kuài yì shì,
dū zì jiān kǔ zhī zhōng lái。