秋日怀揭翰林二首 其一

(元代)傅若金

凉风吹庭树,天地何萧索。玄蝉寂不鸣,群鸟飞相失。

寒气日以至,谁能无家室?驱车望江介,道路焉可述。

河济无安流,原野皆荡潏。稷黍宁复遗,草木但蒙密。

虎豹无时号,蛇龙多夜出。对此不能言,怀人易成疾。

《秋日怀揭翰林二首 其一》拼音标注

qīu rì huái jiē hàn lín èr shǒu qí yī
liáng fēng chūi tíng shù,
tiān dì hé xiāo suǒ。
xuán chán jì bù míng,
qún niǎo fēi xiāng shī。
hán qì rì yǐ zhì,
shúi néng wú jiā shì ?
qū chē wàng jiāng jiè,
dào lù yān kě shù。
hé jì wú ān líu,
yuán yě jiē dàng jué。
jì shǔ níng fù yí,
cǎo mù dàn méng mì。
hǔ bào wú shí hào,
shé lóng duō yè chū。
dùi cǐ bù néng yán,
huái rén yì chéng jí。