留别亲友

(宋代)安道

交亲分饯短长亭,未饮情如醉醁醽。都道阳城归帝阙,自知种放愧山灵。

岭头猿鸟啼偏苦,眼底风花搅独醒。老去几曾离别惯,夕阳影里玉骢停。

《留别亲友》拼音标注

líu bié qīn yǒu
jiāo qīn fēn jiàn duǎn cháng tíng,
wèi yǐn qíng rú zùi lù líng。
dū dào yáng chéng gūi dì què,
zì zhī zhǒng fàng kùi shān líng。
líng tóu yuán niǎo tí piān kǔ,
yǎn dǐ fēng huā jiǎo dú xǐng。
lǎo qù jī céng lí bié guàn,
xī yáng yǐng lǐ yù cōng tíng。