塞南

(宋代)高吉

塞南月冷乌夜飞,茫茫旷野无枝栖。
防边夜歌大风起,铁衣如冰冻不死。
功成那忍乞爱卿,叫阍已献龟形绮。
钱塘江边乌欲栖,小卿醉软红玉肌。
亸云溜簪困未忍,山头赤乌啄金饼。
春宵恨不长如年,无情银漏何溅溅,
起来一笑花嫣然。

《塞南》拼音标注

sāi nán
sāi nán yuè lěng wū yè fēi,
máng máng kuàng yě wú zhī qī。
fáng biān yè gē dà fēng qǐ,
tiě yī rú bīng dòng bù sǐ。
gōng chéng nà rěn qǐ ài qīng,
jiào hūn yǐ xiàn gūi xíng qǐ。
qián táng jiāng biān wū yù qī,
xiǎo qīng zùi ruǎn hóng yù jī。
duǒ yún līu zān kùn wèi rěn,
shān tóu chì wū zhuó jīn bǐng。
chūn xiāo hèn bù cháng rú nián,
wú qíng yín lòu hé jiàn jiàn,
qǐ lái yī xiào huā yān rán 。