深夜风雨有怀故人

(宋代)高鹏飞

心驰流水高山外,身在落花啼鸟中。滴得愁浓青杏雨,吹教梦断碧梧风。

垂堂远愧千金子,扫地空怜一亩宫。两朵灯花伴孤独,清欢那得玉人同。

《深夜风雨有怀故人》拼音标注

shēn yè fēng yǔ yǒu huái gù rén
xīn chí líu shǔi gāo shān wài,
shēn zài luò huā tí niǎo zhōng。
dī dé chóu nóng qīng xìng yǔ,
chūi jiào mèng duàn bì wú fēng。
chúi táng yuǎn kùi qiān jīn zǐ,
sǎo dì kōng lián yī mǔ gōng。
liǎng duǒ dēng huā bàn gū dú,
qīng huān nà dé yù rén tóng。