京师苦寒

(明代)高启

北风怒发浮云昏,积阴惨惨愁乾坤。
龙蛇蟠泥兽入穴,怪石冻裂生皴纹。
临沧观下飞雪满,横江渡口惊涛奔。
空山万木尽立死,未觉阳气回深根。
茅檐老父坐无下,举首但望开晴暾。
苦寒如此岂宜客,嗟我岁晚飘羁魂。
寻常在舍信可乐,床头每有松醪存。
山中炭贱地炉暖,儿女环坐忘卑尊。
鸟飞欲断况无友,十日不敢开衡门。
朅来京师每晨出,强逐车马朝天阍。
归时颜色暗如土,破屋暝作饥鸢蹲。
陌头酒价虽苦贵,一斗三百谁能论。
急呼取醉竟高卧,布被絮薄终难温。
却思健儿戍西北,千里积雪连昆仑。
河冰踏碎马蹄热,夜斫坚垒收羌浑。
书生只解弄口颊,无力可报朝廷恩。
不如早上乞身疏,一蓑归钓江南村。

《京师苦寒》拼音标注

jīng shī kǔ hán
běi fēng nù fā fú yún hūn,
jī yīn cǎn cǎn chóu gān kūn。
lóng shé pán ní shòu rù xué,
guài shí dòng liè shēng cūn wén。
lín cāng guān xià fēi xuě mǎn,
héng jiāng dù kǒu liáng tāo bēn。
kōng shān wàn mù jǐn lì sǐ,
wèi jué yáng qì húi shēn gēn。
máo yán lǎo fù zuò wú xià,
jǔ shǒu dàn wàng kāi qíng tūn。
kǔ hán rú cǐ qǐ yí kè,
jiē wǒ sùi wǎn piāo jī hún。
xún cháng zài shè xìn kě lè,
chuáng tóu měi yǒu sōng láo cún。
shān zhōng tàn jiàn dì lú nuǎn,
ér nv̌ huán zuò wàng bēi zūn。
niǎo fēi yù duàn kuàng wú yǒu,
shí rì bù gǎn kāi héng mén。
qiè lái jīng shī měi chén chū,
qiáng zhú chē mǎ zhāo tiān hūn。
gūi shí yán sè àn rú tǔ,
pò wū míng zuò jī yuān dūn。
mò tóu jǐu jià sūi kǔ gùi,
yī dǒu sān bǎi shúi néng lùn。
jí hū qǔ zùi jìng gāo wò,
bù bèi xù bó zhōng nán wēn。
què sī jiàn ér shù xī běi,
qiān lǐ jī xuě lián kūn lún。
hé bīng tà sùi mǎ tí rè,
yè zhuó jiān lěi shōu qiāng hún。
shū shēng zhǐ jiě nòng kǒu jiá,
wú lì kě bào zhāo tíng ēn。
bù rú zǎo shàng qǐ shēn shū,
yī suō gūi diào jiāng nán cūn 。