题黄岩蔡氏青在亭

(宋代)高斯得

逢人说爱山,谁何是真爱。
苟无丘壑情,在眼犹不在。
君看终南客,岂不卧兴对。
奈何心自盲,坐失烟霞熊。
蔡侯故静者,肯与青山背。
作堂老其间,列岫俨襟带。
萝月散庭隅,白云屯户外。
疏棂纳遥碧,平几挹横黛。
青山信在兹,心镜两融会。
岂效逋客徒,匿情绐松桧。
咨余秉微尚,颇亦厌尘壒。
幸君分半青,著工函丈对。

《题黄岩蔡氏青在亭》拼音标注

tí huáng yán cài shì qīng zài tíng
féng rén shuō ài shān,
shúi hé shì zhēn ài。
gǒu wú qīu hè qíng,
zài yǎn yóu bù zài。
jūn kàn zhōng nán kè,
qǐ bù wò xīng dùi。
nài hé xīn zì máng,
zuò shī yān xiá xióng。
cài hóu gù jìng zhě,
kěn yǔ qīng shān bèi。
zuò táng lǎo qí jiān,
liè xìu yǎn jīn dài。
luó yuè sàn tíng yú,
bái yún tún hù wài。
shū líng nà yáo bì,
píng jī yì héng dài。
qīng shān xìn zài zī,
xīn jìng liǎng róng hùi。
qǐ xiào bū kè tú,
nì qíng dài sōng kuài。
zī yú bǐng wēi shàng,
pǒ yì yàn chén ài。
xìng jūn fēn bàn qīng,
zhù gōng hán zhàng dùi 。