题天台夏肯甫晓山亭诗
(宋代)高斯得
谢公晨策花崖登,杜陵早起开前林。
徽之朝挹西山爽,退之晓望南山棱。
古人看山自有候,个中意味谁探寻。
林霏夕敛群动息,泽气宵上英云蒸。
不於此际毓神秀,安得向曙岚光凝。
平生苦不识夜气,见山忽得邹人心。
卷书默坐会有得,此岂文字能摹临。
斯亭题扁有咀嚼,慎勿只遣供閒吟。
直须齩破第一义,庶几山鬼逢知音。
徽之朝挹西山爽,退之晓望南山棱。
古人看山自有候,个中意味谁探寻。
林霏夕敛群动息,泽气宵上英云蒸。
不於此际毓神秀,安得向曙岚光凝。
平生苦不识夜气,见山忽得邹人心。
卷书默坐会有得,此岂文字能摹临。
斯亭题扁有咀嚼,慎勿只遣供閒吟。
直须齩破第一义,庶几山鬼逢知音。
《题天台夏肯甫晓山亭诗》拼音标注
tí tiān tái xià kěn fǔ xiǎo shān tíng shī
xiè gōng chén cè huā yá dēng,
dù líng zǎo qǐ kāi qián lín。
hūi zhī zhāo yì xī shān shuǎng,
tùi zhī xiǎo wàng nán shān léng。
gǔ rén kàn shān zì yǒu hòu,
gè zhōng yì wèi shúi tàn xún。
lín fēi xī liàn qún dòng xī,
zé qì xiāo shàng yīng yún zhēng。
bù yú cǐ jì yù shén xìu,
ān dé xiàng shù lán guāng níng。
píng shēng kǔ bù shì yè qì,
jiàn shān hū dé zōu rén xīn。
juàn shū mò zuò hùi yǒu dé,
cǐ qǐ wén zì néng mó lín。
sī tíng tí biǎn yǒu jǔ jiáo,
shèn wù zhǐ qiǎn gōng xián yín。
zhí xū yǎo pò dì yī yì,
shù jī shān gǔi féng zhī yīn 。