奏院豫七弟挽诗

(宋代)高斯得

瑟瓒天资美,洪枢地胄华。
安恬羞善宦,孝谨克承家。
籀学耽奇古,文房好静嘉。
颜瓢空不继,原粟散无涯。
庭径长生草,山园妙识花。
公门捐造请,内典却纷拿。
留邸空陈迹,分麾付一嗟。
阶兰芳欲尽,池草句谁夸。
甚欲号森柏,其如叹系瓜。
遥将万行泪,洒向夕阳斜。

《奏院豫七弟挽诗》拼音标注

zòu yuàn yù qī dì wǎn shī
sè zàn tiān zī měi,
hóng shū dì zhòu huá。
ān tián xīu shàn huàn,
xiào jǐn kè chéng jiā。
zhòu xué dān qí gǔ,
wén fáng hǎo jìng jiā。
yán piáo kōng bù jì,
yuán sù sàn wú yá。
tíng jìng cháng shēng cǎo,
shān yuán miào shì huā。
gōng mén juān zào qǐng,
nèi diǎn què fēn ná。
líu dǐ kōng chén jī,
fēn hūi fù yī jiē。
jiē lán fāng yù jǐn,
chí cǎo jù shúi kuā。
shén yù hào sēn bǎi,
qí rú tàn xì guā。
yáo jiāng wàn xíng lèi,
sǎ xiàng xī yáng xié 。