次韵张{上须下立}见寄

(宋代)高斯得

掀髯一笑天地间,八代文衰谁为起。
夷陵丹砂空自光,中山老?
不可使。一从麦秀获麟台,
二千余载无文字。谪仙岂无希圣心,
谁其起予二三子。张君忽赠白云句,
墨妙笔精真可喜。宗师奇涩费吟噍,
三读方能得其意。夺髯苍鼠色无冤,
吐气黑蛟云可致。恨子初筵我旅酬,
妙处安能为标指。惧遭掎摭不哦诗,
畏触祸刑宁作史。翰林主人子墨卿,
昔也同盟今趣异。不见当年圣德诗,
犹被他人呼怪鬼。惭君问我乞余丸,
安得锦囊出怀裹。丈夫盖棺事始定,
斯文固应付后死。试问涪翁余七言,
松苓臭味固相似。

《次韵张{上须下立}见寄》拼音标注

cì yùn zhāng { shàng xū xià lì } jiàn jì
xiān rán yī xiào tiān dì jiān,
bā dài wén shuāi shúi wèi qǐ。
yí líng dān shā kōng zì guāng,
zhōng shān lǎo ?
bù kě shǐ。
yī cóng mài xìu huò lín tái,
èr qiān yú zài wú wén zì。
zhé xiān qǐ wú xī shèng xīn,
shúi qí qǐ yú èr sān zǐ。
zhāng jūn hū zèng bái yún jù,
mò miào bǐ jīng zhēn kě xǐ。
zōng shī qí sè fèi yín jiào,
sān dú fāng néng dé qí yì。
duó rán cāng shǔ sè wú yuān,
tǔ qì hēi jiāo yún kě zhì。
hèn zǐ chū yán wǒ lv̌ chóu,
miào chù ān néng wèi biāo zhǐ。
jù zāo jǐ zhí bù é shī,
wèi hóng huò xíng níng zuò shǐ。
hàn lín zhǔ rén zǐ mò qīng,
xī yě tóng méng jīn qù yì。
bù jiàn dāng nián shèng dé shī,
yóu bèi tā rén hū guài gǔi。
cán jūn wèn wǒ qǐ yú wán,
ān dé jǐn náng chū huái guǒ。
zhàng fū gài guān shì shǐ dìng,
sī wén gù yìng fù hòu sǐ。
shì wèn fú wēng yú qī yán,
sōng líng chòu wèi gù xiāng sì 。