天津桥同李之纯待月一首
(宋代)安道
骖鸾追散仙,乘槎抵银潢。跳上玉龙背,抱得银蟾光。
素娥愁不归,再拜捧瑶觞。问以天上事,玉色俨以庄。
尔能为我歌白雪,我亦为尔捣玄霜。不然借我广寒殿,与我长作无何乡。
傍有谪仙人,拍手笑我狂。天风忽吹散,人月两茫茫。
《天津桥同李之纯待月一首》拼音标注
tiān jīn qiáo tóng lǐ zhī chún dài yuè yī shǒu
cān luán zhūi sàn xiān,
chéng chá dǐ yín huáng。
tiào shàng yù lóng bèi,
bào dé yín chán guāng。
sù é chóu bù gūi,
zài bài pěng yáo shāng。
wèn yǐ tiān shàng shì,
yù sè yǎn yǐ zhuāng。
ěr néng wèi wǒ gē bái xuě,
wǒ yì wèi ěr dǎo xuán shuāng。
bù rán jiè wǒ guǎng hán diàn,
yǔ wǒ cháng zuò wú hé xiāng。
bàng yǒu zhé xiān rén,
pāi shǒu xiào wǒ kuáng。
tiān fēng hū chūi sàn,
rén yuè liǎng máng máng。