觞客海棠下以东坡诗红萼是乡人之句分韵予得

(宋代)高斯得

南国候伤早,东皇驾如驰。
月正未强半,红紫皆离披。
蜀花异凡品,作熊能矜持。
可怜多迫蹵,竟随群卉移。
如彼市门女,狼籍施胭脂。
又如贱锦工,忙掷梭中丝。
匆匆不耐看,欲速将何为。
碧鸡有佳人,睡足晨妆迟。
含姿自爱惜,肯受春风欺。
思之不可见,感事肠生悲。

《觞客海棠下以东坡诗红萼是乡人之句分韵予得》拼音标注

shāng kè hǎi táng xià yǐ dōng pō shī hóng è shì xiāng rén zhī jù fēn yùn yú dé
nán guó hòu shāng zǎo,
dōng huáng jià rú chí。
yuè zhèng wèi qiáng bàn,
hóng zǐ jiē lí pī。
shǔ huā yì fán pǐn,
zuò xióng néng jīn chí。
kě lián duō pò zú,
jìng súi qún hùi yí。
rú bǐ shì mén nv̌,
láng jí shī yān zhī。
yòu rú jiàn jǐn gōng,
máng zhí suō zhōng sī。
cōng cōng bù nài kàn,
yù sù jiāng hé wèi。
bì jī yǒu jiā rén,
shùi zú chén zhuāng chí。
hán zī zì ài xī,
kěn shòu chūn fēng qī。
sī zhī bù kě jiàn,
gǎn shì cháng shēng bēi 。