劫桑叹
(宋代)高斯得
美哉豳郊道,风日清且熙。
条桑纷冉冉,采蘩复祁祁。
盛时不可再,乱世诚堪悲。
守令既暗懦,凶黠何纷披。
千林非无主,夺攘无孑遗。
白刀斗源野,长乂守路重。
羸童拥树泣,弱柰空篮归。
更怜贫家女,束手看蚕饥。
尔蚕何不幸,生此叔季时。
千筐与万箔,委弃如京坻。
昔闻花门乱,倒麦折桑枝。
幸无风尘警,气象胡尔为。
天门万里远,吾君那得知。
恨无古肤使,观风采吾诗。
条桑纷冉冉,采蘩复祁祁。
盛时不可再,乱世诚堪悲。
守令既暗懦,凶黠何纷披。
千林非无主,夺攘无孑遗。
白刀斗源野,长乂守路重。
羸童拥树泣,弱柰空篮归。
更怜贫家女,束手看蚕饥。
尔蚕何不幸,生此叔季时。
千筐与万箔,委弃如京坻。
昔闻花门乱,倒麦折桑枝。
幸无风尘警,气象胡尔为。
天门万里远,吾君那得知。
恨无古肤使,观风采吾诗。
《劫桑叹》拼音标注
jié sāng tàn
měi zāi bīn jiāo dào,
fēng rì qīng qiě xī。
tiáo sāng fēn rǎn rǎn,
cǎi fán fù qí qí。
shèng shí bù kě zài,
luàn shì chéng kān bēi。
shǒu lìng jì àn nuò,
xiōng xiá hé fēn pī。
qiān lín fēi wú zhǔ,
duó ràng wú jié yí。
bái dāo dǒu yuán yě,
cháng yì shǒu lù zhòng。
léi tóng yǒng shù qì,
ruò nài kōng lán gūi。
gèng lián pín jiā nv̌,
shù shǒu kàn cán jī。
ěr cán hé bù xìng,
shēng cǐ shū jì shí。
qiān kuāng yǔ wàn bó,
wěi qì rú jīng chí。
xī wén huā mén luàn,
dǎo mài zhé sāng zhī。
xìng wú fēng chén jǐng,
qì xiàng hú ěr wèi。
tiān mén wàn lǐ yuǎn,
wú jūn nà dé zhī。
hèn wú gǔ fū shǐ,
guān fēng cǎi wú shī 。