上鸡峰

(宋代)安道

每到孤峰绝顶攀。攀来和恐宿峰间。无端扰梦风翻雨,心逐流云度险山。

《上鸡峰》拼音标注

shàng jī fēng
měi dào gū fēng jué dǐng pān。
pān lái hé kǒng sù fēng jiān。
wú duān rǎo mèng fēng fān yǔ,
xīn zhú líu yún dù xiǎn shān。