依韵和子有教授侄寄雪诗
(宋代)葛胜仲
空中纷霏谁剪水,夜半天窗明蜡纸。天将奇宝借词客,使酒驱诗难但已。
红炉活火然松明,閒施博局呼明琼。区中无此清绝境,疑是缩地来蓬瀛。
从来闻说三吴火,飘瞥郊原看最好。且愿留为不夜城,挥戈却日还穹昊。
讲郎才韵今可人,闻客欲至颜津津。急扫阶庭施木屑,跋马去作陶家宾。
《依韵和子有教授侄寄雪诗》拼音标注
yī yùn hé zǐ yǒu jiào shòu zhí jì xuě shī
kōng zhōng fēn fēi shúi jiǎn shǔi,
yè bàn tiān chuāng míng là zhǐ。
tiān jiāng qí bǎo jiè cí kè,
shǐ jǐu qū shī nán dàn yǐ。
hóng lú huó huǒ rán sōng míng,
xián shī bó jú hū míng qióng。
qū zhōng wú cǐ qīng jué jìng,
yí shì suō dì lái péng yíng。
cóng lái wén shuō sān wú huǒ,
piāo piē jiāo yuán kàn zùi hǎo。
qiě yuàn líu wèi bù yè chéng,
hūi gē què rì huán qióng hào。
jiǎng láng cái yùn jīn kě rén,
wén kè yù zhì yán jīn jīn。
jí sǎo jiē tíng shī mù xiè,
bá mǎ qù zuò táo jiā bīn。
- 上一篇:中秋无月与伸仲饮书斋书呈伸仲
- 下一篇:再和庆善