登清凉寺后西塞山亭

(明代)顾璘

晚上高亭对落晖,万山寒翠湿秋衣。
江流一道杯中泻,云树千门鸟外微。
古寺频来僧尽老,重阳欲近蟹争肥。
霜枫恶作萧条色,故弄残红绕客飞。

《登清凉寺后西塞山亭》拼音标注

dēng qīng liáng sì hòu xī sāi shān tíng
wǎn shàng gāo tíng dùi luò hūi,
wàn shān hán cùi shī qīu yī。
jiāng líu yī dào bēi zhōng xiè,
yún shù qiān mén niǎo wài wēi。
gǔ sì pín lái sēng jǐn lǎo,
zhòng yáng yù jìn xiè zhēng féi。
shuāng fēng è zuò xiāo tiáo sè,
gù nòng cán hóng rào kè fēi 。