拟古十一首 其十一

(明代)顾璘

李生东园,开花倏垂实。狂风动地起,荣落间欣戚。

人生苦多故,通塞会所值。百年复几时,玄发忽已白。

嘉会苟参差,吕望老渔泽。时乘风云会,木石生羽翮。

所贵崇令名,高爵非所恤。

《拟古十一首 其十一》拼音标注

nǐ gǔ shí yī shǒu qí shí yī
táo lǐ shēng dōng yuán,
kāi huā shū chúi shí。
kuáng fēng dòng dì qǐ,
róng luò jiān xīn qī。
rén shēng kǔ duō gù,
tōng sāi hùi suǒ zhí。
bǎi nián fù jī shí,
xuán fā hū yǐ bái。
jiā hùi gǒu cān chà,
lv̌ wàng lǎo yú zé。
shí chéng fēng yún hùi,
mù shí shēng yǔ hé。
suǒ gùi chóng lìng míng,
gāo jué fēi suǒ xù。