竹亭清节为胡大声司寇赋
(明代)顾清
问君竹亭何处所,言在龙山之阳荆江之浒。江水渺渺山青青,水边种竹中作亭。
山风时来奏竽籁,江月下照凝霜冰。当时作亭亦漫尔,人诵公清名日起。
皇孙题榜郁嵯峨,清风几处表行窝。
武夷山前溪水碧,越王城上海云多。秋台月冷霜华重,心绕南云不成梦。
起来挥翰走新图,要我题诗作清閧。竹亭竹亭今若何,自公来后几人过。
鸿爪雪泥增怅望,石阑苔径想婆娑。君不见召南茇舍终烟草,惟有甘棠一曲千古被弦歌。
《竹亭清节为胡大声司寇赋》拼音标注
zhú tíng qīng jié wèi hú dà shēng sī kòu fù
wèn jūn zhú tíng hé chù suǒ,
yán zài lóng shān zhī yáng jīng jiāng zhī hǔ。
jiāng shǔi miǎo miǎo shān qīng qīng,
shǔi biān zhǒng zhú zhōng zuò tíng。
shān fēng shí lái zòu yú lài,
jiāng yuè xià zhào níng shuāng bīng。
dāng shí zuò tíng yì màn ěr,
rén sòng gōng qīng míng rì qǐ。
huáng sūn tí bǎng yù cuó é,
qīng fēng jī chù biǎo xíng wō。
wǔ yí shān qián xī shǔi bì,
yuè wáng chéng shàng hǎi yún duō。
qīu tái yuè lěng shuāng huá zhòng,
xīn rào nán yún bù chéng mèng。
qǐ lái hūi hàn zǒu xīn tú,
yào wǒ tí shī zuò qīng hòng。
zhú tíng zhú tíng jīn ruò hé,
zì gōng lái hòu jī rén guò。
hóng zhuǎ xuě ní zēng chàng wàng,
shí lán tái jìng xiǎng pó suō。
jūn bù jiàn zhào nán bá shè zhōng yān cǎo,
wéi yǒu gān táng yī qū qiān gǔ bèi xián gē。