冬末病中作二首
(唐代)贯休
冬风吹草木,亦吹我病根。故人久不来,冷落如丘园。
聃龙与摩诘,吁叹非不闻。顾惟年少时,未合多忧勤。
风钟远孤枕,雪水流冻痕。空馀微妙心,期空静者论。
胸中有一物,旅拒复攻击。向下还上来,唯疑是肺石。
山童顽且小,用之复何益。教洗煮茶铛,雪团打邻壁。
宛转无好姿,裴回更何适。庭前早梅树,坐见花尽碧。
屋老多鼠窠,窗卑露山脊。近来胸中物,已似输药力。
微吟复微吟,依稀似庄舄。
聃龙与摩诘,吁叹非不闻。顾惟年少时,未合多忧勤。
风钟远孤枕,雪水流冻痕。空馀微妙心,期空静者论。
胸中有一物,旅拒复攻击。向下还上来,唯疑是肺石。
山童顽且小,用之复何益。教洗煮茶铛,雪团打邻壁。
宛转无好姿,裴回更何适。庭前早梅树,坐见花尽碧。
屋老多鼠窠,窗卑露山脊。近来胸中物,已似输药力。
微吟复微吟,依稀似庄舄。
《冬末病中作二首》拼音标注
dōng mò bìng zhōng zuò èr shǒu
dōng fēng chūi cǎo mù,
yì chūi wǒ bìng gēn。
gù rén jǐu bù lái,
lěng luò rú qīu yuán。
dān lóng yǔ mó jié,
xū tàn fēi bù wén。
gù wéi nián shǎo shí,
wèi hé duō yōu qín。
fēng zhōng yuǎn gū zhěn,
xuě shǔi líu dòng hén。
kōng yú wēi miào xīn,
qī kōng jìng zhě lùn。
xiōng zhōng yǒu yī wù,
lv̌ jù fù gōng jí。
xiàng xià huán shàng lái,
wéi yí shì fèi shí。
shān tóng wán qiě xiǎo,
yòng zhī fù hé yì。
jiào xǐ zhǔ chá dāng,
xuě tuán dǎ lín bì。
wǎn zhuǎn wú hǎo zī,
péi húi gèng hé shì。
tíng qián zǎo méi shù,
zuò jiàn huā jǐn bì。
wū lǎo duō shǔ kē,
chuāng bēi lù shān jí。
jìn lái xiōng zhōng wù,
yǐ sì shū yào lì。
wēi yín fù wēi yín,
yī xī sì zhuāng xì。