附成三主汉二主

(明代)郭之奇

民向其利果何如,巴西得众踵陈施。赵廞谋窟张牙爪,罗尚为丛迫众离。

始难特流终继殒,前军英武始承基。七章立法标成李,天地何繇有太师。

执板迎门空礼下,思兄易子反相夷。岂知仁嗣翻为戾,吴光肠炙乃逢期。

成运将终忽改汉,汉王窃帝倚前资。举国称藩违夙誓,数年天子仍自为。

漫劳龚壮勤封事,谁省应璩托讽诗。可怜处士伤心绪,积岁难伸忠孝思。

李势叩头真善俯,袁乔拔剑已登陴。颇疑妖异长生子,橐首成都谁实贻。

助逆安能希漏网,传家岂得废忠规。略阳归义须臾变,哲话惟存龚杜辞。

《附成三主汉二主》拼音标注

fù chéng sān zhǔ hàn èr zhǔ
mín xiàng qí lì guǒ hé rú,
bā xī dé zhòng zhǒng chén shī。
zhào xīn móu kū zhāng yá zhuǎ,
luō shàng wèi cóng pò zhòng lí。
shǐ nán tè líu zhōng jì yǔn,
qián jūn yīng wǔ shǐ chéng jī。
qī zhāng lì fǎ biāo chéng lǐ,
tiān dì hé yáo yǒu tài shī。
zhí bǎn yíng mén kōng lǐ xià,
sī xiōng yì zǐ fǎn xiāng yí。
qǐ zhī rén sì fān wèi lì,
wú guāng cháng zhì nǎi féng qī。
chéng yùn jiāng zhōng hū gǎi hàn,
hàn wáng qiè dì yǐ qián zī。
jǔ guó chēng fán wéi sù shì,
shù nián tiān zǐ réng zì wèi。
màn láo gōng zhuàng qín fēng shì,
shúi shěng yìng qú tuō fēng shī。
kě lián chù shì shāng xīn xù,
jī sùi nán shēn zhōng xiào sī。
lǐ shì kòu tóu zhēn shàn fǔ,
yuán qiáo bá jiàn yǐ dēng pí。
pǒ yí yāo yì cháng shēng zǐ,
tuó shǒu chéng dū shúi shí yí。
zhù nì ān néng xī lòu wǎng,
chuán jiā qǐ dé fèi zhōng gūi。
lvè yáng gūi yì xū yú biàn,
zhé huà wéi cún gōng dù cí。