孝宗

(明代)郭之奇

中兴一旅如南渡,宗李劳劳空自疲。小朝国事归长脚,五岳人心满肚皮。

和议盈廷皆恶党,恢疆实事岂虚辞。十吊初排朝妇语,长城应倚魏公为。

通问使还敌礼廷,人材馆录士名知。百年冤郁伸飞鼎,一代真儒见拭熹。

崇政人来心学阐,敬天图作典谟垂。秉烛终篇求治意,伤弦满月复雠思。

诸陵隔绝增悲愤,德寿晨昏倍婉怡。孝之至也惟兹主,民共休哉亦此时。

心行天下方未已,身在重华欲付谁。继先幸改臣胡辱,裕后虚求锡类贻。

可怜三载哀莪意,天性难通仆地儿。以高为父光为子,小康莫漫哂隆熙。

《孝宗》拼音标注

xiào zōng
zhōng xīng yī lv̌ rú nán dù,
zōng lǐ láo láo kōng zì pí。
xiǎo zhāo guó shì gūi cháng jiǎo,
wǔ yuè rén xīn mǎn dù pí。
hé yì yíng tíng jiē è dǎng,
hūi jiāng shí shì qǐ xū cí。
shí diào chū pái zhāo fù yǔ,
cháng chéng yìng yǐ wèi gōng wèi。
tōng wèn shǐ huán dí lǐ tíng,
rén cái guǎn lù shì míng zhī。
bǎi nián yuān yù shēn fēi dǐng,
yī dài zhēn rú jiàn shì xī。
chóng zhèng rén lái xīn xué chǎn,
jìng tiān tú zuò diǎn mó chúi。
bǐng zhú zhōng piān qíu zhì yì,
shāng xián mǎn yuè fù chóu sī。
zhū líng gé jué zēng bēi fèn,
dé shòu chén hūn bèi wǎn yí。
xiào zhī zhì yě wéi zī zhǔ,
mín gòng xīu zāi yì cǐ shí。
xīn xíng tiān xià fāng wèi yǐ,
shēn zài zhòng huá yù fù shúi。
jì xiān xìng gǎi chén hú rǔ,
yù hòu xū qíu xí lèi yí。
kě lián sān zài āi é yì,
tiān xìng nán tōng pū dì ér。
yǐ gāo wèi fù guāng wèi zǐ,
xiǎo kāng mò màn shěn lóng xī。