肃宗
(明代)郭之奇
深居莫漫倚升平,天宝当年久讳兵。南诏烟尘畴敢问,渔阳鼙鼓自相惊。
马嵬杖屦难收队,龙厩分驹乍转程。剪棘为朝虽草创,封丸传赦已风行。
此时兴复人皆望,何事安诛史尚横。衣白山人徒受紫,宝鞍良姊又居营。
剑门花鸟停朝泪,戎幕鸡乾出夜声。掌禁仍归帷幄侍,军容谁许众勋瞠。
可怜西内空呜咽,眼看张李独伤情。已传鼠雀睢阳尽,复见风沙邺下倾。
东都未必殊精彩,河朔终须倚父兄。但使汾淮常在阃,岂烦回纥再收京。
《肃宗》拼音标注
sù zōng
shēn jū mò màn yǐ shēng píng,
tiān bǎo dāng nián jǐu hùi bīng。
nán zhào yān chén chóu gǎn wèn,
yú yáng pí gǔ zì xiāng liáng。
mǎ wéi zhàng jù nán shōu dùi,
lóng jìu fēn jū zhà zhuǎn chéng。
jiǎn jí wèi zhāo sūi cǎo chuàng,
fēng wán chuán shè yǐ fēng xíng。
cǐ shí xīng fù rén jiē wàng,
hé shì ān zhū shǐ shàng héng。
yī bái shān rén tú shòu zǐ,
bǎo ān liáng zǐ yòu jū yíng。
jiàn mén huā niǎo tíng zhāo lèi,
róng mù jī gān chū yè shēng。
zhǎng jìn réng gūi wéi wò shì,
jūn róng shúi xǔ zhòng xūn chēng。
kě lián xī nèi kōng wū yān,
yǎn kàn zhāng lǐ dú shāng qíng。
yǐ chuán shǔ què sūi yáng jǐn,
fù jiàn fēng shā yè xià qīng。
dōng dū wèi bì shū jīng cǎi,
hé shuò zhōng xū yǐ fù xiōng。
dàn shǐ fén huái cháng zài kǔn,
qǐ fán húi hé zài shōu jīng。