秋风叹一章感庭中古木也
(明代)郭之奇
秋风不静秋树喧,瑟瑟萧萧动我门。秋气长含终古恨,愁悲那复此时论。
秋树独深君子叹,悲回惜往倍销魂。物象多年殊故色,悽凉即事了晨昏。
秋风偏向空庭深,古木婆娑亦共翻。无多零叶随风转,应许孤枝寄日温。
叶畏风寒枝暖日,此中有雠兼有恩。始知肃杀非天意,使秋摇落使秋存。
《秋风叹一章感庭中古木也》拼音标注
qīu fēng tàn yī zhāng gǎn tíng zhōng gǔ mù yě
qīu fēng bù jìng qīu shù xuān,
sè sè xiāo xiāo dòng wǒ mén。
qīu qì cháng hán zhōng gǔ hèn,
chóu bēi nà fù cǐ shí lùn。
qīu shù dú shēn jūn zǐ tàn,
bēi húi xī wǎng bèi xiāo hún。
wù xiàng duō nián shū gù sè,
qī liáng jí shì le chén hūn。
qīu fēng piān xiàng kōng tíng shēn,
gǔ mù pó suō yì gòng fān。
wú duō líng yè súi fēng zhuǎn,
yìng xǔ gū zhī jì rì wēn。
yè wèi fēng hán zhī nuǎn rì,
cǐ zhōng yǒu chóu jiān yǒu ēn。
shǐ zhī sù shā fēi tiān yì,
shǐ qīu yáo luò shǐ qīu cún。