寄寤明

(明代)释函可

贫极心无改,所欢惟友朋。平生一片意,大半在孤僧。

《寄寤明》拼音标注

jì wù míng
pín jí xīn wú gǎi,
suǒ huān wéi yǒu péng。
píng shēng yī piàn yì,
dà bàn zài gū sēng。