相和歌辞 门有车马客行

(唐代)李白

门有车马客,金鞍曜朱轮。谓从丹霄落,乃是故乡亲。

呼儿埽中堂,坐客论悲辛。对酒两不饮,停觞泪盈巾。

叹我万里游,飘飖三十春。空谈霸王略,紫绶不挂身。

雄剑藏玉匣,阴符生素尘。廓落无所合,流离湘水滨。

借问宗党间,多为泉下人。生苦百战役,死托万鬼邻。

北风扬胡沙,埋翳周与秦。大运且如此,苍穹宁匪仁。

恻怆竟何道?存亡任大钧。

《相和歌辞 门有车马客行》拼音标注

xiāng hé gē cí mén yǒu chē mǎ kè xíng
mén yǒu chē mǎ kè,
jīn ān yào zhū lún。
wèi cóng dān xiāo luò,
nǎi shì gù xiāng qīn。
hū ér sào zhōng táng,
zuò kè lùn bēi xīn。
dùi jǐu liǎng bù yǐn,
tíng shāng lèi yíng jīn。
tàn wǒ wàn lǐ yóu,
piāo yáo sān shí chūn。
kōng tán bà wáng lvè,
zǐ shòu bù guà shēn。
xióng jiàn cáng yù xiá,
yīn fú shēng sù chén。
kuò luò wú suǒ hé,
líu lí xiāng shǔi bīn。
jiè wèn zōng dǎng jiān,
duō wèi quán xià rén。
shēng kǔ bǎi zhàn yì,
sǐ tuō wàn gǔi lín。
běi fēng yáng hú shā,
mái yì zhōu yǔ qín。
dà yùn qiě rú cǐ,
cāng qióng níng fěi rén。
cè chuàng jìng hé dào ?
cún wáng rèn dà jūn。