和荅诗十首 其七 和松树
(唐代)白居易
亭亭山上松,一一生朝阳。森耸上参天,柯条百尺长。
漠漠尘中槐,两两夹康庄。婆娑低覆地,枝干亦寻常。
八月白露降,槐叶次第黄。岁暮满山雪,松色郁青苍。
彼如君子心,秉操贯冰霜。此如小人面,变态随炎凉。
共知松胜槐,诚欲栽道傍。粪土种瑶草,瑶草终不芳。
尚可以斧斤,伐之为栋梁。杀身获其所,为君构明堂。
不然终天年,老死在南冈。不愿亚枝叶,低随槐树行。
《和荅诗十首 其七 和松树》拼音标注
hé dā shī shí shǒu qí qī hé sōng shù
tíng tíng shān shàng sōng,
yī yī shēng zhāo yáng。
sēn sǒng shàng cān tiān,
kē tiáo bǎi chǐ cháng。
mò mò chén zhōng huái,
liǎng liǎng jiā kāng zhuāng。
pó suō dī fù dì,
zhī gān yì xún cháng。
bā yuè bái lù jiàng,
huái yè cì dì huáng。
sùi mù mǎn shān xuě,
sōng sè yù qīng cāng。
bǐ rú jūn zǐ xīn,
bǐng cāo guàn bīng shuāng。
cǐ rú xiǎo rén miàn,
biàn tài súi yán liáng。
gòng zhī sōng shèng huái,
chéng yù zāi dào bàng。
fèn tǔ zhǒng yáo cǎo,
yáo cǎo zhōng bù fāng。
shàng kě yǐ fǔ jīn,
fá zhī wèi dòng liáng。
shā shēn huò qí suǒ,
wèi jūn gōu míng táng。
bù rán zhōng tiān nián,
lǎo sǐ zài nán gāng。
bù yuàn yà zhī yè,
dī súi huái shù xíng。