题文与可墨竹 并叙

(宋代)苏轼

斯人定何人,游戏得自在。诗鸣草圣馀,兼入竹三昧。

时时出木石,荒怪轶象外。举世知珍之,赏会独予最。

知音古难合,奄忽不少待。谁云生死隔,相见如龚、隗。

《题文与可墨竹,并叙》拼音标注

tí wén yǔ kě mò zhú,bìng xù
sī rén dìng hé rén,
yóu xì dé zì zài。
shī míng cǎo shèng yú,
jiān rù zhú sān mèi。
shí shí chū mù shí,
huāng guài yì xiàng wài。
jǔ shì zhī zhēn zhī,
shǎng hùi dú yú zùi。
zhī yīn gǔ nán hé,
yǎn hū bù shǎo dài。
shúi yún shēng sǐ gé,
xiāng jiàn rú gōng 、 wěi。