记所见开元寺吴道子画佛灭度 以答子由 题画文殊、普贤

(宋代)苏轼

西方真人谁所见?衣被七宝从双狻。当时修道颇辛苦,柳生两肘乌巢肩。

初如濛濛隐山玉,渐如濯濯出水莲。道成一旦就空灭,奔会四海悲人天。

翔禽哀响动林谷,兽鬼踯躅泪迸泉。庞眉深目彼谁子,绕床弹指性自圆。

隐如寒月堕清昼,空有孤光留故躔。春游古寺拂尘壁,遗像久此霾香烟。

画师不复写名姓,皆云道子口所传。纵横固已蔑孙、邓,有如巨鳄吞小鲜。

来诗所誇孰与此,安得携挂其旁观。

《记所见开元寺吴道子画佛灭度,以答子由,题画文殊、普贤》拼音标注

jì suǒ jiàn kāi yuán sì wú dào zǐ huà fó miè dù,yǐ dá zǐ yóu,tí huà wén shū 、 pǔ xián
xī fāng zhēn rén shúi suǒ jiàn ?
yī bèi qī bǎo cóng shuāng suān。
dāng shí xīu dào pǒ xīn kǔ,
lǐu shēng liǎng zhǒu wū cháo jiān。
chū rú méng méng yǐn shān yù,
jiàn rú zhuó zhuó chū shǔi lián。
dào chéng yī dàn jìu kōng miè,
bēn hùi sì hǎi bēi rén tiān。
xiáng qín āi xiǎng dòng lín gǔ,
shòu gǔi zhí zhú lèi bèng quán。
páng méi shēn mù bǐ shúi zǐ,
rào chuáng dàn zhǐ xìng zì yuán。
yǐn rú hán yuè duò qīng zhòu,
kōng yǒu gū guāng líu gù chán。
chūn yóu gǔ sì fú chén bì,
yí xiàng jǐu cǐ mái xiāng yān。
huà shī bù fù xiě míng xìng,
jiē yún dào zǐ kǒu suǒ chuán。
zòng héng gù yǐ miè sūn 、 dèng,
yǒu rú jù è tūn xiǎo xiān。
lái shī suǒ kuā shú yǔ cǐ,
ān dé xié guà qí páng guān。