上堵吟

(宋代)苏轼

台上有客吟秋风,悲声萧散飘入空。
台边游女来窃听,欲飘声同意不同。
君悲竟何事,千里金城两稚子。
白马为塞凤为关,山川无人空自闲。
我悲亦何苦,江水冬更深,
鲂鱼冷难捕。悠悠江上听歌人,
不知我意徒悲辛。

《上堵吟》拼音标注

shàng dǔ yín
tái shàng yǒu kè yín qīu fēng,
bēi shēng xiāo sàn piāo rù kōng。
tái biān yóu nv̌ lái qiè tīng,
yù piāo shēng tóng yì bù tóng。
jūn bēi jìng hé shì,
qiān lǐ jīn chéng liǎng zhì zǐ。
bái mǎ wèi sāi fèng wèi guān,
shān chuān wú rén kōng zì xián。
wǒ bēi yì hé kǔ,
jiāng shǔi dōng gèng shēn,
fáng yú lěng nán bǔ。
yōu yōu jiāng shàng tīng gē rén,
bù zhī wǒ yì tú bēi xīn 。