独坐

(唐代)杜甫

悲愁回白首,倚杖背孤城。江敛洲渚出,天虚风物清。
沧溟服衰谢,朱绂负平生。仰羡黄昏鸟,投林羽翮轻。

《独坐》拼音标注

dú zuò
bēi chóu húi bái shǒu,
yǐ zhàng bèi gū chéng。
jiāng liàn zhōu zhǔ chū,
tiān xū fēng wù qīng。
cāng míng fú shuāi xiè,
zhū fú fù píng shēng。
yǎng xiàn huáng hūn niǎo,
tóu lín yǔ hé qīng。