伤春五首(巴阆僻远伤春罢始知春前已收宫阙)

(唐代)杜甫

天下兵虽满,春光日自浓。西京疲百战,北阙任群凶。
关塞京千里,烟花一万重。蒙尘清路急,御宿且谁供。
殷复前王道,周迁旧国容。蓬莱足云气,应合总从龙。
莺入新年语,花开满故枝。天青风卷幔,草碧水通池。
牢落官军速,萧条万事危。鬓毛元自白,泪点向来垂。
不是无兄弟,其如有别离。巴山春色静,北望转逶迤。
日月还相斗,星辰屡合围。不成诛执法,焉得变危机。
大角缠兵气,钩陈出帝畿。烟尘昏御道,耆旧把天衣。
行在诸军阙,来朝大将稀。贤多隐屠钓,王肯载同归。
再有朝廷乱,难知消息真。近传王在洛,复道使归秦。
夺马悲公主,登车泣贵嫔。萧关迷北上,沧海欲东巡。
敢料安危体,犹多老大臣。岂无嵇绍血,沾洒属车尘。
闻说初东幸,孤儿却走多。难分太仓粟,竞弃鲁阳戈。
胡虏登前殿,王公出御河。得无中夜舞,谁忆大风歌。
春色生烽燧,幽人泣薜萝。君臣重修德,犹足见时和。

《伤春五首(巴阆僻远伤春罢始知春前已收宫阙)》拼音标注

shāng chūn wǔ shǒu ( bā lǎng pì yuǎn shāng chūn bà shǐ zhī chūn qián yǐ shōu gōng què )
tiān xià bīng sūi mǎn,
chūn guāng rì zì nóng。
xī jīng pí bǎi zhàn,
běi què rèn qún xiōng。
guān sāi jīng qiān lǐ,
yān huā yī wàn zhòng。
méng chén qīng lù jí,
yù sù qiě shúi gōng。
yīn fù qián wáng dào,
zhōu qiān jìu guó róng。
péng lái zú yún qì,
yìng hé zǒng cóng lóng。
yīng rù xīn nián yǔ,
huā kāi mǎn gù zhī。
tiān qīng fēng juàn màn,
cǎo bì shǔi tōng chí。
láo luò guān jūn sù,
xiāo tiáo wàn shì wēi。
bìn máo yuán zì bái,
lèi diǎn xiàng lái chúi。
bù shì wú xiōng dì,
qí rú yǒu bié lí。
bā shān chūn sè jìng,
běi wàng zhuǎn wēi yǐ。
rì yuè huán xiāng dǒu,
xīng chén lv̌ hé wéi。
bù chéng zhū zhí fǎ,
yān dé biàn wēi jī。
dà jiǎo chán bīng qì,
gōu chén chū dì jī。
yān chén hūn yù dào,
qí jìu bǎ tiān yī。
xíng zài zhū jūn què,
lái zhāo dà jiāng xī。
xián duō yǐn tú diào,
wáng kěn zài tóng gūi。
zài yǒu zhāo tíng luàn,
nán zhī xiāo xī zhēn。
jìn chuán wáng zài luò,
fù dào shǐ gūi qín。
duó mǎ bēi gōng zhǔ,
dēng chē qì gùi pín。
xiāo guān mí běi shàng,
cāng hǎi yù dōng xún。
gǎn liào ān wēi tǐ,
yóu duō lǎo dà chén。
qǐ wú jī shào xiě,
zhān sǎ shǔ chē chén。
wén shuō chū dōng xìng,
gū ér què zǒu duō。
nán fēn tài cāng sù,
jìng qì lǔ yáng gē。
hú lǔ dēng qián diàn,
wáng gōng chū yù hé。
dé wú zhōng yè wǔ,
shúi yì dà fēng gē。
chūn sè shēng fēng sùi,
yōu rén qì bì luó。
jūn chén zhòng xīu dé,
yóu zú jiàn shí hé。