寿楼
(宋代)欧阳修
碧瓦照日生青烟,谁家高楼当道边。
昨日丁丁斤且斲,今当朱栏横翠幕。
主人起楼何太高,欲夸富力压群豪。
楼中女儿十五六,红膏画眉双鬓绿。
日暮春风吹管弦,过者仰首皆留连。
应笑楼前骑马客,腰垂金章头已白。
苦贪名利损形骸,争若庸愚恣声色。
当见骑马过,暮见骑马归。
经年无补当廷事,何用区区来往为。
昨日丁丁斤且斲,今当朱栏横翠幕。
主人起楼何太高,欲夸富力压群豪。
楼中女儿十五六,红膏画眉双鬓绿。
日暮春风吹管弦,过者仰首皆留连。
应笑楼前骑马客,腰垂金章头已白。
苦贪名利损形骸,争若庸愚恣声色。
当见骑马过,暮见骑马归。
经年无补当廷事,何用区区来往为。
《寿楼》拼音标注
shòu lóu
bì wǎ zhào rì shēng qīng yān,
shúi jiā gāo lóu dāng dào biān。
zuó rì dīng dīng jīn qiě zhuó,
jīn dāng zhū lán héng cùi mù。
zhǔ rén qǐ lóu hé tài gāo,
yù kuā fù lì yā qún háo。
lóu zhōng nv̌ ér shí wǔ lìu,
hóng gāo huà méi shuāng bìn lv̀。
rì mù chūn fēng chūi guǎn xián,
guò zhě yǎng shǒu jiē líu lián。
yìng xiào lóu qián qí mǎ kè,
yāo chúi jīn zhāng tóu yǐ bái。
kǔ tān míng lì sǔn xíng hái,
zhēng ruò yōng yú zì shēng sè。
dāng jiàn qí mǎ guò,
mù jiàn qí mǎ gūi。
jīng nián wú bǔ dāng tíng shì,
hé yòng qū qū lái wǎng wèi 。