喜雪献裴尚书(裴均也 时为荆南节度使)

(唐代)韩愈

宿云寒不卷,春雪堕如簁.骋巧先投隙,潜光半入池。
喜骋将策试,惊密仰檐窥。自下何曾污,增高未觉危。
比心明可烛,拂面爱还吹。妒舞时飘袖,欺梅并压枝。
地空迷界限,砌满接高卑。浩荡乾坤合,霏微物象移。
为祥矜大熟,布泽荷平施。已分年华晚,犹怜曙色随。
气严当酒换,洒急听窗知。照曜临初日,玲珑滴晚澌。
聚庭看岳耸,扫路见云披。阵势鱼丽远,书文鸟篆奇。
纵欢罗艳黠,列贺拥熊螭。履敝行偏冷,门扃卧更羸。
悲嘶闻病马,浪走信娇儿。灶静愁烟绝,丝繁念鬓衰。
拟盐吟旧句,授简慕前规。捧赠同燕石,多惭失所宜。

《喜雪献裴尚书(裴均也,时为荆南节度使)》拼音标注

xǐ xuě xiàn péi shàng shū ( péi jūn yě,shí wèi jīng nán jié dù shǐ )
sù yún hán bù juàn,
chūn xuě duò rú xǐ . chěng qiǎo xiān tóu xì,
qián guāng bàn rù chí。
xǐ chěng jiāng cè shì,
liáng mì yǎng yán kūi。
zì xià hé céng wū,
zēng gāo wèi jué wēi。
bǐ xīn míng kě zhú,
fú miàn ài huán chūi。
dù wǔ shí piāo xìu,
qī méi bìng yā zhī。
dì kōng mí jiè xiàn,
qì mǎn jiē gāo bēi。
hào dàng gān kūn hé,
fēi wēi wù xiàng yí。
wèi xiáng jīn dà shú,
bù zé hé píng shī。
yǐ fēn nián huá wǎn,
yóu lián shù sè súi。
qì yán dāng jǐu huàn,
sǎ jí tīng chuāng zhī。
zhào yào lín chū rì,
líng lóng dī wǎn sī。
jù tíng kàn yuè sǒng,
sǎo lù jiàn yún pī。
zhèn shì yú lì yuǎn,
shū wén niǎo zhuàn qí。
zòng huān luō yàn xiá,
liè hè yǒng xióng chī。
lv̌ bì xíng piān lěng,
mén jiōng wò gèng léi。
bēi sī wén bìng mǎ,
làng zǒu xìn jiāo ér。
zào jìng chóu yān jué,
sī fán niàn bìn shuāi。
nǐ yán yín jìu jù,
shòu jiǎn mù qián gūi。
pěng zèng tóng yàn shí,
duō cán shī suǒ yí。