射训狐(德宗时裴延龄、韦渠牟等用事人争出其门)

(唐代)韩愈

有鸟夜飞名训狐,矜凶挟狡夸自呼。乘时阴黑止我屋,
声势慷慨非常粗。安然大唤谁畏忌,造作百怪非无须。
聚鬼征妖自朋扇,罢掉栱桷颓墍涂。慈母抱儿怕入席,
那暇更护鸡窠雏。我念乾坤德泰大,卵此恶物常勤劬。
纵之岂即遽有害,斗柄行拄西南隅。谁谓停奸计尤剧,
意欲唐突羲和乌。侵更历漏气弥厉,何由侥幸休须臾。
咨余往射岂得已,候女两眼张睢盱。枭惊堕梁蛇走窦,
一夫斩颈群雏枯。

《射训狐(德宗时裴延韦渠牟等用事人争出其门)》拼音标注

shè xùn hú ( dé zōng shí péi yán líng 、 wéi qú móu děng yòng shì rén zhēng chū qí mén )
yǒu niǎo yè fēi míng xùn hú,
jīn xiōng xié jiǎo kuā zì hū。
chéng shí yīn hēi zhǐ wǒ wū,
shēng shì kāng kǎi fēi cháng cū。
ān rán dà huàn shúi wèi jì,
zào zuò bǎi guài fēi wú xū。
jù gǔi zhēng yāo zì péng shàn,
bà diào gǒng jué túi xì tú。
cí mǔ bào ér pà rù xí,
nà xiá gèng hù jī kē chú。
wǒ niàn gān kūn dé tài dà,
luǎn cǐ è wù cháng qín qú。
zòng zhī qǐ jí jù yǒu hài,
dǒu bǐng xíng zhǔ xī nán yú。
shúi wèi tíng jiān jì yóu jù,
yì yù táng tū xī hé wū。
qīn gèng lì lòu qì mí lì,
hé yóu jiǎo xìng xīu xū yú。
zī yú wǎng shè qǐ dé yǐ,
hòu nv̌ liǎng yǎn zhāng sūi xū。
xiāo liáng duò liáng shé zǒu dòu,
yī fū zhǎn jǐng qún chú kū。