和李校书新题乐府十二首。上阳白发人

(唐代)元稹

天宝年中花鸟使,撩花狎鸟含春思。满怀墨诏求嫔御,
走上高楼半酣醉。醉酣直入卿士家,闺闱不得偷回避,
良人顾妾心死别,小女呼爷血垂泪。十中有一得更衣,
永配深宫作宫婢。御马南奔胡马蹙,宫女三千合宫弃。
宫门一闭不复开,上阳花草青苔地。月夜闲闻洛水声,
秋池暗度风荷气。日日长看提众门,终身不见门前事。
近年又送数人来,自言兴庆南宫至。我悲此曲将彻骨,
更想深冤复酸鼻。此辈贱嫔何足言,帝子天孙古称贵。
诸王在閤四十年,七宅六宫门户閟.隋炀枝条袭封邑,
肃宗血胤无官位。王无妃媵主无婿,阳亢阴淫结灾累。
何如决雍顺众流,女遣从夫男作吏。

《和李校书新题乐府十二首。上阳白发人》拼音标注

hé lǐ xiào shū xīn tí lè fǔ shí èr shǒu。shàng yáng bái fā rén
tiān bǎo nián zhōng huā niǎo shǐ,
liāo huā xiá niǎo hán chūn sī。
mǎn huái mò zhào qíu pín yù,
zǒu shàng gāo lóu bàn hān zùi。
zùi hān zhí rù qīng shì jiā,
gūi wéi bù dé tōu húi bì,
liáng rén gù qiè xīn sǐ bié,
xiǎo nv̌ hū yé xiě chúi lèi。
shí zhōng yǒu yī dé gèng yī,
yǒng pèi shēn gōng zuò gōng bì。
yù mǎ nán bēn hú mǎ cù,
gōng nv̌ sān qiān hé gōng qì。
gōng mén yī bì bù fù kāi,
shàng yáng huā cǎo qīng tái dì。
yuè yè xián wén luò shǔi shēng,
qīu chí àn dù fēng hé qì。
rì rì cháng kàn tí zhòng mén,
zhōng shēn bù jiàn mén qián shì。
jìn nián yòu sòng shù rén lái,
zì yán xīng qìng nán gōng zhì。
wǒ bēi cǐ qū jiāng chè gǔ,
gèng xiǎng shēn yuān fù suān bí。
cǐ bèi jiàn pín hé zú yán,
dì zǐ tiān sūn gǔ chēng gùi。
zhū wáng zài gé sì shí nián,
qī zhái lìu gōng mén hù bì . súi yáng zhī tiáo xí fēng yì,
sù zōng xiě yìn wú guān wèi。
wáng wú fēi yìng zhǔ wú xù,
yáng kàng yīn yín jié zāi lèi。
hé rú jué yōng shùn zhòng líu,
nv̌ qiǎn cóng fū nán zuò lì。