小胡笳引(桂府王推官出蜀匠雷氏金徽琴请姜宣弹)

(唐代)元稹

雷氏金徽琴,王君宝重轻千金。三峡流中将得来,
明窗拂席幽匣开。朱弦宛转盘凤足,骤击数声风雨回。
哀笳慢指董家本,姜生得之妙思忖。泛徽胡雁咽萧萧,
绕指辘轳圆衮衮。吞恨缄情乍轻激,故国关山心历历。
潺湲疑是雁鸊鹈,砉騞如闻发鸣镝。流宫变徵渐幽咽,
别鹤欲飞猿欲绝。秋霜满树叶辞风,寒雏坠地乌啼血。
哀弦已罢春恨长,恨长何恨怀我乡。我乡安在长城窟,
闻君虏奏心飘忽。何时窄袖短貂裘,胭脂山下弯明月。

《小胡笳引(桂府王推官出蜀匠雷氏金徽琴请姜宣弹)》拼音标注

xiǎo hú jiā yǐn ( gùi fǔ wáng tūi guān chū shǔ jiàng léi shì jīn hūi qín qǐng jiāng xuān dàn )
léi shì jīn hūi qín,
wáng jūn bǎo zhòng qīng qiān jīn。
sān xiá líu zhōng jiāng dé lái,
míng chuāng fú xí yōu xiá kāi。
zhū xián wǎn zhuǎn pán fèng zú,
zòu jí shù shēng fēng yǔ húi。
āi jiā màn zhǐ dǒng jiā běn,
jiāng shēng dé zhī miào sī cǔn。
fàn hūi hú yàn yān xiāo xiāo,
rào zhǐ lù lú yuán gǔn gǔn。
tūn hèn jiān qíng zhà qīng jī,
gù guó guān shān xīn lì lì。
chán yuán yí shì yàn pì tí,
huò huò rú wén fā míng dí。
líu gōng biàn zhēng jiàn yōu yān,
bié hè yù fēi yuán yù jué。
qīu shuāng mǎn shù yè cí fēng,
hán chú zhùi dì wū tí xiě。
āi xián yǐ bà chūn hèn cháng,
hèn cháng hé hèn huái wǒ xiāng。
wǒ xiāng ān zài cháng chéng kū,
wén jūn lǔ zòu xīn piāo hū。
hé shí zhǎi xìu duǎn diāo qíu,
yān zhī shān xià wān míng yuè。