和李校书新题乐府十二首。华原磬

(唐代)元稹

泗滨浮石裁为磬,古乐疏音少人听。工师小贱牙旷稀,
不辨邪声嫌雅正。正声不屈古调高,钟律参差管弦病。
铿金戛瑟徒相杂,投玉敲冰杳然零。华原软石易追琢,
高下随人无雅郑。弃旧美新由乐胥,自此黄钟不能竞。
玄宗爱乐爱新乐,梨园弟子承恩横。霓裳才彻胡骑来,
云门未得蒙亲定。我藏古磬藏在心,有时激作南风咏。
伯夔曾抚野兽驯,仲尼暂叩春雷盛。何时得向笋簴悬,
为君一吼君心醒。愿君每听念封疆,不遣豺狼剿人命。

《和李校书新题乐府十二首。华原磬》拼音标注

hé lǐ xiào shū xīn tí lè fǔ shí èr shǒu。huá yuán qìng
sì bīn fú shí cái wèi qìng,
gǔ lè shū yīn shǎo rén tīng。
gōng shī xiǎo jiàn yá kuàng xī,
bù biàn xié shēng xián yǎ zhèng。
zhèng shēng bù qū gǔ diào gāo,
zhōng lv̀ cān chà guǎn xián bìng。
kēng jīn jiá sè tú xiāng zá,
tóu yù qiāo bīng yǎo rán líng。
huá yuán ruǎn shí yì zhūi zhuó,
gāo xià súi rén wú yǎ zhèng。
qì jìu měi xīn yóu lè xū,
zì cǐ huáng zhōng bù néng jìng。
xuán zōng ài lè ài xīn lè,
lí yuán dì zǐ chéng ēn héng。
ní cháng cái chè hú qí lái,
yún mén wèi dé méng qīn dìng。
wǒ cáng gǔ qìng cáng zài xīn,
yǒu shí jī zuò nán fēng yǒng。
bó kúi céng fǔ yě shòu xún,
zhòng ní zàn kòu chūn léi shèng。
hé shí dé xiàng sǔn jù xuán,
wèi jūn yī hǒu jūn xīn xǐng。
yuàn jūn měi tīng niàn fēng jiāng,
bù qiǎn chái láng jiǎo rén mìng。