山竹枝(自化感寺携来 至清源 投之辋川耳)

(唐代)元稹

深院虎溪竹,远公身自栽。多惭折君节,扶我出山来。
贵宅安危步,难将混俗材。还投辋川水,从作老龙回。

《山竹枝(自化感寺携来,至清源,投之辋川耳)》拼音标注

shān zhú zhī ( zì huà gǎn sì xié lái,zhì qīng yuán,tóu zhī wǎng chuān ěr )
shēn yuàn hǔ xī zhú,
yuǎn gōng shēn zì zāi。
duō cán zhé jūn jié,
fú wǒ chū shān lái。
gùi zhái ān wēi bù,
nán jiāng hùn sú cái。
huán tóu wǎng chuān shǔi,
cóng zuò lǎo lóng húi。