至开元僧舍上方次韵舍弟二月一日之作
(宋代)王安石
溪谷溅溅嫩水通,野田高下绿蒙茸。
和风满树笙簧杂,霁雪兼山粉黛重。
万里有家归尚隔,一廛无地去何从。
伤春故欲西南望,回首荒城已暮锺。
和风满树笙簧杂,霁雪兼山粉黛重。
万里有家归尚隔,一廛无地去何从。
伤春故欲西南望,回首荒城已暮锺。
《至开元僧舍上方次韵舍弟二月一日之作》拼音标注
zhì kāi yuán sēng shè shàng fāng cì yùn shè dì èr yuè yī rì zhī zuò
xī gǔ jiàn jiàn nèn shǔi tōng,
yě tián gāo xià lv̀ méng róng。
hé fēng mǎn shù shēng huáng zá,
jì xuě jiān shān fěn dài zhòng。
wàn lǐ yǒu jiā gūi shàng gé,
yī chán wú dì qù hé cóng。
shāng chūn gù yù xī nán wàng,
húi shǒu huāng chéng yǐ mù zhōng 。