汝瘿和王仲仪

(宋代)王安石

汝水出山险,汝民多病瘿。
或如鸟粻满,或若猿嗛并。
女惭高掩襟,男大阔裁领。
饮水疑注壶,吐词侔有梗。
樗里既已闻,杜预亦不幸。
秦人号智囊,吴瓠挂狗颈。
常柱颐,伶仃安及胫。
祗欲仰问天,无由俯窥井。
挟带岁月深,冒犯风霜冷。
厌恶虽自知,剖割且谁肯。
不惟羞把镜,仍亦愁吊影。
内疗烦羊靥,外砭废针颖。
在木曰楠榴,刳之可曰皿。
此诚无所用,既有何能屏。
膨脝厕元首,臃肿异胪顶。
难将面目施,可与胞胎逞。
贤哉临汝守,世德调金鼎
尝俗虽丑乖,教令日修整。
风土恐随改,晨昏忧虑省。
傥欲觐慈颜,名城不难请。

《汝瘿和王仲仪》拼音标注

rǔ yǐng hé wáng zhòng yí
rǔ shǔi chū shān xiǎn,
rǔ mín duō bìng yǐng。
huò rú niǎo zhāng mǎn,
huò ruò yuán xián bìng。
nv̌ cán gāo yǎn jīn,
nán dà kuò cái lǐng。
yǐn shǔi yí zhù hú,
tǔ cí móu yǒu gěng。
chū lǐ jì yǐ wén,
dù yù yì bù xìng。
qín rén hào zhì náng,
wú hù guà gǒu jǐng。
cháng zhù yí,
líng dīng ān jí jìng。
zhī yù yǎng wèn tiān,
wú yóu fǔ kūi jǐng。
xié dài sùi yuè shēn,
mào fàn fēng shuāng lěng。
yàn è sūi zì zhī,
pōu gē qiě shúi kěn。
bù wéi xīu bǎ jìng,
réng yì chóu diào yǐng。
nèi liáo fán yáng yè,
wài biān fèi zhēn yǐng。
zài mù yuē nán líu,
kū zhī kě yuē mǐn。
cǐ chéng wú suǒ yòng,
jì yǒu hé néng píng。
péng hēng cè yuán shǒu,
yǒng zhǒng yì lú dǐng。
nán jiāng miàn mù shī,
kě yǔ bāo tāi chěng。
xián zāi lín rǔ shǒu,
shì dé diào jīn dǐng。
cháng sú sūi chǒu guāi,
jiào lìng rì xīu zhěng。
fēng tǔ kǒng súi gǎi,
chén hūn yōu lv̀ shěng。
tǎng yù jǐn cí yán,
míng chéng bù nán qǐng 。