李西川荐琴石

(唐代)柳宗元

远师驺忌鼓鸣琴,去和南风惬舜心。
从此他山千古重,殷勤曾是奉徽音。

《李西川荐琴石》拼音标注

lǐ xī chuān jiàn qín shí
yuǎn shī zōu jì gǔ míng qín,
qù hé nán fēng qiè shùn xīn。
cóng cǐ tā shān qiān gǔ zhòng,
yīn qín céng shì fèng hūi yīn。