遐水谣

(唐代)温庭筠

天兵九月渡遐水,马踏沙鸣惊雁起。杀气空高万里情,
塞寒如箭伤眸子。狼烟堡上霜漫漫,枯叶号风天地干。
犀带鼠裘无暖色,清光炯冷黄金鞍。虏尘如雾昏亭障,
陇首年年汉飞将。麟阁无名期未归,楼中思妇徒相望。

《遐水谣》拼音标注

xiá shǔi yáo
tiān bīng jǐu yuè dù xiá shǔi,
mǎ tà shā míng liáng yàn qǐ。
shā qì kōng gāo wàn lǐ qíng,
sāi hán rú jiàn shāng móu zǐ。
láng yān bǎo shàng shuāng màn màn,
kū yè hào fēng tiān dì gān。
xī dài shǔ qíu wú nuǎn sè,
qīng guāng jiǒng lěng huáng jīn ān。
lǔ chén rú wù hūn tíng zhàng,
lǒng shǒu nián nián hàn fēi jiāng。
lín gé wú míng qī wèi gūi,
lóu zhōng sī fù tú xiāng wàng。