咏声

(唐代)韦应物

万物自生听,太空恒寂寥。还从静中起,却向静中消。

《咏声》拼音标注

yǒng shēng
wàn wù zì shēng tīng,
tài kōng héng jì liáo。
huán cóng jìng zhōng qǐ,
què xiàng jìng zhōng xiāo。