横吹曲辞。长安道

(唐代)韦应物

汉家宫殿含云烟,两宫十里相连延。晨霞出没弄丹阙,
春相依微自甘泉。春相依微春尚早,长安贵游爱芳草。
宝马横来下建章,香车却转避驰道。
贵游谁最贵,卫霍世难比。何能蒙主恩,幸遇边尘起。
归来甲第拱皇居。朱门峨峨临九衢,
中有流苏合欢之宝帐,一百二十凤凰罗列含明珠。
下有锦铺翠被之粲烂,博山吐香五云散。
丽人绮阁情飘飖,头上鸳钗双翠翘,低鬟曳袖回春雪,
聚黛一声愁碧霄。山珍海错弃藩篱,烹犊炰羔如折葵。
既请列侯封部曲,还将金印授庐儿。欢荣若此何所苦,
但苦白日西南驰。

《横吹曲辞。长安道》拼音标注

héng chūi qū cí。cháng ān dào
hàn jiā gōng diàn hán yún yān,
liǎng gōng shí lǐ xiāng lián yán。
chén xiá chū méi nòng dān què,
chūn xiāng yī wēi zì gān quán。
chūn xiāng yī wēi chūn shàng zǎo,
cháng ān gùi yóu ài fāng cǎo。
bǎo mǎ héng lái xià jiàn zhāng,
xiāng chē què zhuǎn bì chí dào。
gùi yóu shúi zùi gùi,
wèi huò shì nán bǐ。
hé néng méng zhǔ ēn,
xìng yù biān chén qǐ。
gūi lái jiǎ dì gǒng huáng jū。
zhū mén é é lín jǐu qú,
zhōng yǒu líu sū hé huān zhī bǎo zhàng,
yī bǎi èr shí fèng huáng luō liè hán míng zhū。
xià yǒu jǐn pū cùi bèi zhī càn làn,
bó shān tǔ xiāng wǔ yún sàn。
lì rén qǐ gé qíng piāo yáo,
tóu shàng yuān chāi shuāng cùi qiáo,
dī huán yè xìu húi chūn xuě,
jù dài yī shēng chóu bì xiāo。
shān zhēn hǎi cuò qì fán lí,
pēng dú páo gāo rú zhé kúi。
jì qǐng liè hóu fēng bù qū,
huán jiāng jīn yìn shòu lú ér。
huān róng ruò cǐ hé suǒ kǔ,
dàn kǔ bái rì xī nán chí。