射雉

(唐代)韦应物

走马上东冈,朝日照野田。野田双雉起,翻射斗回鞭。
虽无百发中,聊取一笑妍。羽分绣臆碎,头弛锦鞘悬。
方将悦羁旅,非关学少年。弢弓一长啸,忆在灞城阡。

《射雉》拼音标注

shè zhì
zǒu mǎ shàng dōng gāng,
zhāo rì zhào yě tián。
yě tián shuāng zhì qǐ,
fān shè dǒu húi biān。
sūi wú bǎi fā zhōng,
liáo qǔ yī xiào yán。
yǔ fēn xìu yì sùi,
tóu chí jǐn qiào xuán。
fāng jiāng yuè jī lv̌,
fēi guān xué shǎo nián。
tāo gōng yī cháng xiào,
yì zài bà chéng qiān。