子规啼

(唐代)韦应物

高林滴露夏夜清,南山子规啼一声。
邻家孀妇抱儿泣,我独展转何时明。

《子规啼》拼音标注

zǐ gūi tí
gāo lín dī lù xià yè qīng,
nán shān zǐ gūi tí yī shēng。
lín jiā shuāng fù bào ér qì,
wǒ dú zhǎn zhuǎn hé shí míng。